Kỳ xét tuyển đại học năm nay tôi đỗ lĩnh vực Y đa khoa. Tôi kiếm được thấy thú vui trong khoảng những người nhà, rồi cả những người hàng xóm. Công chúng tự hào vì ở quê tôi ít người nào như thế. Tôi cũng vui bởi đã nỗ lực khôn xiết bản thân mình và đền đáp được công phu của mẹ bao năm qua vất vả nuôi tôi khôn lớn. Nhưng nhịn nhường như nghề bác sĩ vẫn còn quá mơ đại dương đối với tôi. Rồi hôm nay bỗng nhiên mẹ nói đã sai lầm khi bảo tôi theo nghề bác bỏ sĩ. Mẹ ngẫm nghĩ về nghề bác bỏ sĩ, về những gian truân và nguy hại của nghề mà đứa con nhút nhát, yếu đuối mà mẹ bao bọc xưa nay nay sắp phải đương đầu. Mẹ tôi khóc, mẹ trước giờ tính vốn lo xa và chỉ khóc những khi cảm thấy day xong nhất. Bữa nay mẹ khóc tôi hiểu mẹ đã dằn vặt về quyết định đó như thế nào. Ban sơ trước khi nộp đơn mẹ tôi đã đọc thêm quan niệm hầu hết người, họ đều khuyên mẹ cho tôi học y. Mẹ chỉ nghĩ đơn giản cho cuộc sống sau này của tôi được vui tươi. Trên đời này nhân tình tôi nhất mãi mãi là mẹ. Mẹ luôn nói nếu như có thể sống mãi, mẹ sẽ không cho tôi làm cho bất cứ việc gì, chỉ cần ở nhà với mẹ. Hôm nay mẹ hỏi nếu tôi không thích mẹ sẽ cho luyện thi lại một năm và làm một nghề nào tôi thích, một nghề an thanh nhàn và không gian nguy. Tôi 18 tuổi chưa từng tự quyết định cho mai sau của bản thân mình. Tôi đang rất mơ hồ. Liệu nên tiếp diễn đeo đuổi nghề y và cố gắng thay đổi bạn dạng thân hay dừng lại một năm, mua cho mình đoạn đường khác. È Cẩm Tú Bạn đọc đặt nghi vấn trả lời tại đây

Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon