Thứ Năm, 1 tháng 9, 2016

Vấn đề bí hiểm phía sau hai lần trầm mình không chết!

Tags

Đã từng chạm tới cái chết khi tuyệt đỉnh của sự âu sầu khiến cho tôi không còn luyến nhớ tiếc cõi hồng trần. Câu chuyện cuộc đời tôi như chỉ có thể viết trên tiểu thuyết. Là người mẹ độc thân, tôi quẫn bách trong đói khát và bệnh tật. Hai lần trẫm mình không thành, sau cùng tôi cũng nắm bắt nguyên nhân tại sao tôi không thể chết… Là con gái sinh ra trong thời chiến, kháng chiến, lại trên vùng đất có điều kiện kinh tế eo hẹp vòng vèo năm bụi than nhuốm một mầu đen phủ rất dị. Vùng đất Hà Tu nơi cái nắng gắt gao, cái gió hồ mặn mà, thời bao cấp nghèo đói vòng vèo năm. Cú sốc tuổi trẻ khi tôi còn rất trẻ, cũng có một tí sắc đẹp, là con gái Hà Tu trên vùng than lại có nước da nõn nà. Năm 1982 tôi lập mái ấm, sinh con được 6 bốn tuần thì chồng chết. Thời đó đói lắm không như hiện thời, cái khổ chồng chất lên cái khổ. Tôi ở vậy nuôi con bữa no bữa đói. Bệnh tật mở đầu từ đó hiện ra, còn rất trẻ nhưng tôi đã bị viêm dây thần kinh tọa. Lúc đầu nó chỉ tê so bì chân tay, vì không có tiền nên tôi cũng đành chịu đựng. Bệnh ngày càng nặng, tới năm đàn ông tôi lên bảy, đó là quãng thế cục được diễn ra như âm ti nai lưng gian đối với tôi. Tình thương của con đã giúp tôi thêm nghị lực sống Cái đau nó gặm nhấm buốt nhức làm cho tôi không chịu được, đi chữa chạy nhưng không đỡ mà còn nặng hơn, tôi xin về. Tôi bị nằm liệt trên giường tí hon gò và khổ sở, lúc ấy là mùa đông trời rất lạnh. Gió và cái rét buốt da buốt thịt luồn vào căn nhà tuềnh toàng chẳng có thứ gì đáng giá. Đứa con cui cút khổ thân của tôi, một đứa trẻ mới chỉ bảy tuổi đã phải khiến phần lớn mọi việc, từ cơm cháo, dọn dẹp đến chú tâm bón mớm cho người mẹ chỉ còn nhân thức chảy những dòng nước mắt bất lực… doi than 2Tuổi thơ của con là những đêm lo ngại lúc bão giông không có vòng tay vững chắc của thân phụ, là những khiếp sợ một ngày nào đó sẽ mất mẹ. Ảnh mang tính minh họa – Ảnh: Internet. Trái tim tôi cuộn thắt trong nỗi niềm thương con, nước mắt cứ cạn dần trước hình ảnh đứa trẻ câm yên ổn lụi hụi từng ly từng tí. Tuổi thơ của con là những đêm sợ hãi lúc bão giông không có vòng tay vững bền của cha, là những lo lắng một ngày nào đó sẽ mất mẹ khi nhận ra mẹ run rẩy ngã nhào vì bệnh tật. Sự nỗ lực của con như mầm sống nhỏ dại nhoi giúp tôi thêm nghị lực sống. Triền miên tương tự lại sẵn cái nghèo đói đeo đẳng, chúng tôi trở nên kiệt quệ không còn gì để bán, bữa cơm dễ chơi chỉ là bát cháo hoa qua ngày. Một hôm tôi phát hình thành một bí mật… Con tôi trốn mẹ đi làm cho đêm, nó kiếm được đội than đêm để kiếm thêm chút tiền lo cho mẹ. Tôi không thể thốt lên lời với tấm lòng bao la của nó, nó hối hả nôn nả: “Mẹ, mẹ đừng mắng con, giờ mẹ gầy nằm đây, nhà mình gian nan, con đi đội than cùng với bạn để kiếm thêm tiền, chứ mẹ bé bỏng đau thế này chỉ húp cháo cầm hơi thì khiến cho sao mà khỏi được”. Nghe những lời này nước mắt tôi chỉ còn chảy ngược vào tim, xót xa và khốn cùng. Tôi đã chạm tham gia cái chết lần thứ nhất nhưng bị chối từ… Tôi không thể khiến gì, tham gia cái thời ấy khi chưa xóa bỏ bao cấp ai cũng khổ, khách hàng nào cũng phải lo từng bữa ăn nhất là những ngày giáp vụ. Mùa đông năm nay sao lạnh thế, bệnh thần kinh tọa của tôi đã biến chứng sang viêm và thoái hóa các khớp xương toàn cơ thể. Tôi bị mất ngủ, suy nghĩ phổ biến lại bị loét bao tử, rối loàn tiền đình. Tôi đi chạy chữa, chưng sĩ bảo bệnh không thể chữa được nên lại đi về uống thuốc cầm cự. Tôi nằm trên giường như cái xác ve còng queo nghĩ suy về mai sau mờ mịt, không mua ra được lời giải nào cho số phận của bản thân. Một đám mây âm u che phủ trong đầu tôi khi ấy chỉ còn lại một chữ “chết”. Tôi nỗ lực lần bò ra phía ngoài giường vớ được mẩu phấn ghi xuống dưới sàn nhà: “Gửi lại cháu cho dì, sau khi chị từ trần, dì bán ngôi nhà này lấy tiền nuôi cháu”. Nước mắt nhạt nhòa rơi lã chã mang theo bao nỗi niềm cay đắng tủi hờn, xót thương cho số phận hẩm hiu của bản thân, thương đứa con còn ấu thơ từ đây một chính mình mồ côi mồ cút trên đời. Nhưng nhân thức làm cho sao khi chính tôi là gánh nặng, là vất vả cho những người tôi mến thương nhất… Tôi lại nỗ lực bò lên đầu giường nơi có đoạn dây điện hở, một tay đỡ người một tay tôi nắm vào đoạn dây hở đó. Tôi cảm thu được luồng điện xẹt qua người, tay và chân tôi giật lên liên tiếp, co hớt tóc, khi tim tôi giật mạnh và đập liên miên: kịch, kịch, kịch… ngay lúc ấy tôi biết là bản thân mình sẽ chết… Cái khổ chồng chất thêm cái khổ, tôi hoàn toàn bế tắc Sau đợt yếu tố trị tôi đi về nhà và được nhân thức, run xui xẻo thế nào hôm ấy em tôi lại sang đúng lúc nên đã gọi láng giềng đưa tôi đi cấp cứu. Tôi được sống và quyết định cố gắng làm ăn nuôi con. Dĩ nhiên trong quá trình tôi nằm vấn đề trị ở bệnh viện, có một đồng nghiệp anh ấy có thiện cảm với tôi ba năm có lẻ. Nhân thức anh ly thân nên tôi cũng tránh, mà thân thể lại nhỏ xíu đau bệnh tật không muốn người khác khổ. Trong lúc túng quẫn lẻ loi anh đã chìa bờ vai cho tôi nương tựa… Tôi sinh đứa con thứ nhị là một bé bỏng gái không danh chính ngôn thuận. Bến đỗ thứ hai không có gì ràng buộc nên cũng tan đi lập cập. Đứa con trai cho đến tận hiện thời cũng chưa một lời oán thù trách mẹ đã sinh em. 1471488991825_4714Ba mẹ con no đói có nhau, đứa đàn ông cho tới tận bây giờ cũng chưa một lời ân oán trách mẹ đã sinh em. Sức khỏe tôi như sớm nắng chiều mưa, cứ lai dai như vậy được một thời điểm rồi bệnh tật lại gõ cửa. Tham gia cuối đông năm 1994 bệnh tôi lại trở nặng, dù châm cứu thoa bóp thuốc thang cũng chẳng khỏi được. Lúc bấy giờ tôi còn bị thêm một chứng bệnh nữa, hễ cứ nhói đau ở tim là tôi liền bị bất tỉnh nhân sự. Tôi bị bất tỉnh nhân sự phần lớn, bệnh đau đầu cũng không thuần túy nữa mà bác bỏ sĩ nói bị “rối loạn tiền đình trung ương” và kết luận không chữa được. Khổ nhất vẫn là đau dây tâm thần tọa nó khiến cho hệ cơ của tôi khi chuyển động cứ cứng lại rất đau nhức, rồi chuột rút có đêm không ngủ được vì nó rút hết chỗ này đến chỗ khác. Những năm đó các con tôi cũng đã lên Thủ đô học, vừa khiến cho vừa học cùng với tiền chắt bóp tằn tiện tôi gửi cho hàng bốn tuần, chúng thuê một căn phòng 6m2. Tôi cũng lên đó một thời gian để điều trị tại viện 108, với thu nhập ít ỏi của tôi không đủ trang trải mà bệnh thì cũng không thuyên giảm nên tôi lại đi về Hà Tu. Tôi phải cố tỏ ra khỏe hơn trước mặt các con để chúng cho tôi về. Về đến nhà cùng với đống bệnh tôi gục ngã và nằm bệ rạc trên giường. Tôi lại vào điều trị tại viện Đông y của Quảng Ninh. Bệnh tôi nặng và cảnh ngộ trái ngang nên các y chưng sĩ cũng luôn dành cho tôi những chăm sóc và ưu ái trong kỹ năng của họ. Chẳng có cái khổ nào lại có thể khổ hơn, tôi hết sạch tiền, là bệnh nhân một gói mì tôm bẻ đôi chia thành hai bữa, đôi lúc nó cũng trở thành “xa xỉ” trong cảnh ngộ của tôi lúc bấy giờ. Đói như thế, tiền lại chẳng có tôi xin ra viện, chưng sĩ ngạc nhiên nói bệnh vẫn còn nặng thế sao lại ra, tôi nhất định xin về nên chưng sĩ đành đồng ý. Tự vẫn lần thứ nhị Thần Chết cũng không gọi tôi đi… Về nhà tôi cảm chiếm được nguy cơ bản thân lại nằm liệt như lần trước. Nghĩ đến con, nghĩ tới mai sau của chúng, ngẫm lại quãng đời trong khoảng khi mình hiện ra cho tới nay có được mấy ngày khỏe khoắn, êm ấm? Chỉ thấy toàn những buồn bã đau khổ, những món nợ hết khoản này đến khoản khác, biết đến bao giờ mới thoát khỏi được cái kiếp này! Tôi gắng gượng gập vùng vẫy để có thể dậy được, sắm hộp dầu gió tự trâm bóp cho người ấm lên và đỡ đau hơn. Mấy hôm tôi cứ khiến tương tự để có thể đi tới được nơi tôi cần đến nhưng đều thất bại. Rồi tôi quyết định hôm nay dậy sớm hơn một chút, tôi xoa bóp tập 30 phút trên giường, dậy và thấy có thể đi được. Tôi mặc phổ thông áo quần, cầm một đoạn dây giấu vào trong bụng, nó dùng để buộc những hòn đá to nặng để khi tôi nhảy cầu tôi sẽ không nổi lên được. Tôi lần mò sắm tới khu đập tràn mới xây với yêu cầu giải thoát cho bản thân. Định mệnh thật trớ trêu khi tôi sử dụng hết cố gắng vượt qua âu sầu để đi được đến đó, trong cái lạnh mát cô tịch của buổi sớm, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng kêu khóc thảm thiết của một người thiếu phụ: “Con ơi, con chết như vậy mẹ cũng chẳng thiết sống nữa…”. Tôi trông thấy tiếng khóc thê lương ấy là của người láng giềng bí quyết nhà tôi một quãng. Bác ấy vừa mất đứa đại trượng phu do bị bệnh mà chết. Ở nhà kèn trống vẫn còn thổi mà người mẹ gian khổ đã trốn ra đây định tự sát theo con. Tôi cố gắng thật nhanh để có thể lao ra ấp ủ lấy bà ấy, nước mắt lưng tròng thấm đượm nỗi đau cùng khổ. Có cái cảnh nào người tự vẫn lại cứu người trầm mình… ngửa mặt lên trời cao hỏi ông trời có thấu??? Nhì người thiếu phụ ôm ấp chặt nhau khóc giữa mênh mông bể khổ. Nước mắt của bà ấy đã tấn công thức trái tim ích kỷ của tôi, rằng đứa ở lại mới là đau thương nhất, rằng các con tôi liệu có chịu nổi mất mát này… Tuy tôi có thể như bù nhìn nằm đấy sống cuộc thế thực vật, nhưng có thể vẫn là hơi ấm và tình thương của mẫu tử luôn bên cạnh và sưởi ấm các con tôi. Sau sự việc đó tôi bình tĩnh lại, quyết định mượn vay vốn đi vào Hà Tĩnh gặp mặt một vị thầy lang có tiếng để lấy thuốc về uống. 100 thang thuốc tôi uống đến thang thứ 80 cũng có đỡ hơn cùng với liệu trình trâm bóp châm cứu của một bác sĩ gần nhà. Rồi cũng vào viện nhân tố trị tiếp, rồi đắp thuốc, châm cứu… Nhưng dù có cố gắng thế nào thân thể tôi vẫn như kẻ tạm èo uột. Thoát khỏi bể khổ nhờ cuốn Thiên Thư Một ngày tôi đi qua nhà người bạn cũng cùng khu ở với tôi, cháu Dũng là con cô ấy. Nó nhiều người biết đến phá phách tinh nghịch, sau này còn nghiện xì ke. Hôm ấy tôi trông thấy cháu rất hồng hào khỏe khoắn không giống như thằng xì ke hồi trước, mà đợt vừa mới đây tôi không thấy nó quậy nữa. Còn thấy mẹ nó nhiều khi sang tôi kể lể nó đọc cái gì gì đó mà tôi không nhớ được, vì khi đó tôi còn rất đau đớn nên không xem xét. Rằng nó học cái đó nó đã thay đổi rồi. Hôm ấy thấy tôi như que củi khô đi qua cửa, Dũng gọi tôi vào. Nó nói rằng cô đọc cái này đi tốt lắm đấy. Nghe giọng nói thật tâm và thấy nó cách đây không lâu đã đổi mới gần như, trong khoảng cơ thể tới tính nết như thường phải thằng Dũng nữa. Thuở đầu nhìn cuốn sách tôi nản lắm, bản thân cực khổ thế này có đọc nổi không? Rồi tôi nổi ý tò mò muốn nhân thức cái gì đã thay đổi được thằng xì ke vậy. Tôi cầm cuốn sách ấy về mục đích chỉ để thỏa mãn điều đó. Tôi đọc sách mỗi ngày, cuốn sách đã giải đáp cho tôi về những mất mát bệnh tật mà tôi đã trải qua.Tôi đọc sách mỗi ngày, cuốn sách đã giải đáp cho tôi về những mất mát bệnh tật mà tôi đã trải qua. Khi về nhà tôi tức thì mở ra, vì tôi rất mệt nên tôi nằm đọc. Nhì tay tôi nâng cuốn sách tới khi tôi trông thấy đã đọc được gần 30 trang tôi cũng chẳng phải thấy mỏi. Nhân tố kỳ diệu nào đã xảy ra vậy? Tôi rất quá bất ngờ tại sao tay tôi không bị mỏi, mọi khi chỉ nâng vật nhẹ lên một tẹo đã rất mỏi rồi, vậy sao đọc cuốn sách này tôi cầm lâu vậy mà không sao cả? Thật tuyệt vời. Tôi được chiêm nghiệm huyền năng của Phật Pháp Khi tôi đọc tới bài giảng thứ năm trong cuốn Chuyển Pháp Luân của Pháp Luân Đại Pháp, những yếu tố kỳ diệu liên tiếp tới với tôi. Ngày trước mỗi khi trở dậy nâng bản thân mình lên rất buồn bã, giờ cái đau ấy đã thuyên giảm phần đông. Trong bao nhiêu năm tôi chưa bao giờ có được một giấc ngủ sâu, thường chỉ 2-3 mang tiếng tỉnh giấc. Khi tôi đọc đến bài giảng thứ 5 tôi đã ngủ sâu được 4 tiếng ngon lành. Dù trước đó tôi đã từng chạy laze lọc máu để ngủ được nhưng đều thất bại. Khi thức giấc dậy tôi thấy cơ thể thật sảng khoái, cảm giác từng lãng quên hàng chục năm đã quay lại – Hạnh Phúc ngập tràn. Hôm đó tôi đã xách được mấy xô đất để có thể tự trồng khóm hoa trước nhà, toàn cơ thể tôi không còn bị đau nhức nữa như vấn đề thần tiên vậy. Ví như không thực sự tự trải nghiệm qua tôi sẽ không bao giờ tin vấn đề ấy. Khiến sao chỉ đọc có một cuốn sách mà có thể thay đổi được phổ thông thứ như vậy??? Tôi đã tănTôi đã tăng cân quay về và hạnh phúc mỗi ngày. Một yếu tố kỳ diệu nữa, tâm não tôi không còn u uất sầu não như trước. Cái tính nóng tính cáu bẳn hiện ra khi mà tôi mang bệnh, hễ bạn nào động vào là tôi cảu rảu quát mắng. Sau khi đọc sách tôi hiểu cái tính đó phải bỏ, đều là những thứ xấu xí là những “u cục” cần cắt bỏ khỏi tâm não tôi. Mỗi lần mở cuốn sách ấy ra đọc, nước mắt tôi lại rưng rưng, những gì là kín đáo, những gì là Thiên cơ từ từ hé mở cho tôi nhân thức đây chính là đoạn đường đi về chân ngã, là đoạn đường giải thoát chân chính nhất trên cõi tục này. Tôi không còn khổ sở nữa, Pháp Luân Công như ánh sáng ý thức giải nghĩa cho tôi nắm bắt tại sao tôi phổ thông bệnh tật thế, tại sao tôi mất mát phổ quát thế, một tẹo vui vẻ riêng tây như bao người thiếu phụ khác cũng không thành. luyen congTôi mở đầu luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công. Thân thể tôi thay đổi từng ngày. anh luyen congCuộc sống không còn là địa ngục nữa. Tinh thần tôi trở thành thư thái sau mỗi lần luyện công. Tôi mở đầu học năm bài công pháp của Pháp Luân Công. Tôi hiểu được đây là công pháp tính mạng song tu, yên cầu vừa tự tu bổ những thói hư tật xấu của chính mình, trong khoảng suy nghĩ cũng nên là thiện. Không được lấy hoặc tranh đoạt những gì không thuộc về bản thân mình, không khiến hại người khác… xoành xoạch đề cao tính nết theo tiêu chuẩn Chân Thiện Nhẫn. Luyện năm bài công pháp để trường sinh. Nguyên tắc thấp nhất của 5 bài công pháp ấy là đả thông và thông liền dòng năng lượng nội tại trong thân thể mỗi chúng ta. Đừng nhanh nhảu kết luận nếu như không muốn hối hận nuối tiếc về sau Đến nay tôi đã tu luyện được hai năm, cơ thể rất nhẹ nhàng. Tôi đã khỏi hẳn bệnh đau bao tử, tiền đình trung ương đã khỏi 80%. Căn bệnh quái bất lương tâm thần tọa đã từng quật ngã tôi nằm liệt giường liệt chiếu nay thuyên giảm chỉ còn lại một tí khó tính. Tôi ngủ tốt, ăn ngon và cân đã tăng trở lại. Tôi có sức khỏe và tậu được một công tác có thu nhập để bất biến cuộc sống. Các con tôi thoát khỏi cảnh chăm mẹ liệt giường liệt chiếu. Tôi lại còn dè xẻn được một khoản tiền thuốc lẽ ra tôi phải mất, những bài công pháp sẽ thay những viên thuốc tôi uống mỗi ngày. Thực ra nó còn tuyệt vời hơn thế hầu hết, thưởng thức sẽ tới với những người nào có niềm tin. 5Tôi thoát khỏi cảnh liệt giường liệt chiếu, các con tôi ko phải chịu cảnh chăm nom người mẹ nhỏ xíu đau bệnh tật như trước nữa. Hiện thời thì tôi đã nhân thức, tại sao nhị lần tự vẫn mà không thành. Là Thần Phật đã ban cho tôi thời cơ sống để được bết đến Pháp Luân Đại Pháp, cho tôi thời cơ để tu luyện Đại Pháp, để có thể nắm bắt được trị giá thực sự của làm cho người. Cảm ơn Đại Pháp, từ tận đáy lòng, với số đông sự tôn kính tôi biết ơn người sáng lập ra Pháp Luân Đại Pháp, ngài đã ban tặng cho nhân gian một món tiến thưởng vô giá. Mặc dù ở đâu hay bất cứ khách hàng nào còn chưa hiểu về Pháp Luân Công. Vì nghe một ai đó với mục đích không thuần túy của họ, đưa tin sai sự thực còn có thể nói ra những vấn đề chưa tốt về Pháp môn này. Bởi vì tôi tin chắc rằng họ chưa đọc nó và bạn cũng chỉ nghe lại những nhân tố họ nói. Xin hãy lắng nghe những lời nói thực bụng từ trái tim chúng tôi, những người tu luyện chân chính và đang thực thụ được hưởng ích lợi từ bộ Pháp này. Đừng vội vàng kết luận một người nào đó khi bạn chưa nắm rõ họ là tốt hay xấu. Nếu không, khi  những sự việc qua đi bạn sẽ hối hận nhớ tiếc cả thế cục. Tôi viết bài này mong đem sự thật về Pháp Luân Công đến với dân chúng, về trị giá tuyệt vời của nó. Đã có hàng nghìn, hàng nghìn người vietnam đang tu luyện và rất nhiều yếu tố kỳ diệu chỉ có thể xảy ra trong cũ rích tích. Xin gửi đến người dùng một câu chuyện bé nhỏ của tôi, trong muôn ngàn câu chuyện thần kỳ ở Việt Nam cũng như trên toàn trái đất về những người tu luyện Pháp Luân Công. Hà Tu – Thành Phố Hạ Long – Quảng Ninh Ngày 30 04 tuần 8 năm 2016 Tác giả: Lê Thị Lan Điện thoại: 093.421.4418 Xem thêm:
Xem thêm: tintuc24h


Hãy Comment chuẩn SEO vừa làm tốt cho site của Bạn vừa không bị GOOGLE phạt. Nếu muốn lấy backlink hãy chèn URL không chèn code gắn text link. Biểu tượng hài hướcEmoticon